Sau khi đậu vào thì trường sẽ cho phép lựa chọn hai hướng: nếu học chương trình bốn năm sẽ được cấp bằng kỹ sư, còn em nào muốn được miễn học phí thì đăng ký vào 9 chương trình sư phạm kỹ thuật nhưng phải qua nộp đơn và qua hội đồng phỏng vấn để xem khả
Tôi lấy chồng được 2 năm nay, do mẹ chồng mất sớm nên phải ở cùng nhà với bố chồng. Có nhiều phụ nữ dù đẹp nhưng lại không hấp dẫn, nhưng bạn cũng gặp những người ngoại hình bình thường nhưng lại vô cùng thu hút, không thể rời mắt, càng tiếp xúc càng
Nếu vi phạm nghiêm trọng có thể bị khởi tố với mức phạt £2500 ( khoảng 75 triệu đồng) hoặc phải vào tù tới 3 tháng. Việt Nam là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước Quốc tế về Quyền
Nếu được chọn lại em có lấy anh không - Phần 9 Cái bẫy sai lầm - Em có cần phải mua gì tới không? Tôi hớn hở chạy ra xe đưa cho em gỉo hoa quả và bảo - Anh chuẩn bị hết rồi, giờ thì chỉ cần đến gặp mẹ chồng tuơng lai của em thôi. Ngồi trên xe, em cứ thấp thỏm ko yên, tôi phải công tác tư tuởng để em bớt hồi hộp.
Nếu Unikey hiển thị chữ E (chế độ tiếng Anh) thì bạn sẽ không gõ được tiếng Việt. Cách sửa lỗi: Ở thanh Taskbar, bạn chỉ cần click vào biểu tượng Unikey để chuyển chữ E (chế độ tiếng Anh) sang chữ V (chế độ tiếng Việt) là bạn có thể gõ được tiếng Việt. Sửa lỗi Unikey không gõ được tiếng Việt do dùng sai kiểu gõ, bảng mã
Tiếc cho một tuổi trẻ đã qua và mong ước một lần được trẻ lại. Dù rằng không có lần thứ hai. có thể chọn giữa yêu anh và không yêu anh, còn anh chỉ có thể chọn giữa yêu em và yêu em nhiều hơn. Anh đi đứng kiểu gì Mà ngã vào tim em thế. Nếu đăng stt mà có
EsMEr. Nếu được chọn lại, tôi sẽ không lấy chồng Tình yêu – Tôi đã lấy chồng được gần một năm, và bây giờ đang hối hận. Bạn đang xem Nếu được chọn lại em có lấy anh không Nếu thời gian quay trở lại, tôi sẽ làm mẹ đơn thân… Tôi sinh ở thành phố Hải Phòng. Gia đình tôi khá giả, bố mẹ tôi làm công chức nhà nước nên tuổi thơ của tôi trôi đi rất êm đềm. Tôi yêu cuộc sống, luôn tin vào tình yêu, vào hôn nhân và hào hứng bước vào cuộc sống vợ chồng khi vừa tốt nghiệp đại học được vài tháng. Nếu thời gian quay lại, tôi sẽ làm mẹ đơn thân chứ không lấy chồng Chồng tôi cũng là một người đàn ông được sinh ra trong một gia đình đoàng hoàng, chúng tôi cũng có 2 năm yêu đương trước khi làm đám cưới. Bố mẹ chồng tôi đều là công chức nhà nước và họ đều rất gia cũng nói tôi sướng, hồi bé ở với bố mẹ, gia đình giàu có nên được bố mẹ cưng chiều, chẳng phải làm việc gì. Lớn lên, đi lấy chồng lại cũng lấy được gia đình tử tế, kinh tế ổn định, nên cả đời chẳng phải lo lắng đến tiền bạc, kinh đầu tôi cũng tưởng như thế, nhưng không phải. Làm dâu được gần 1 năm rồi tôi mới thấy phụ nữ đi làm dâu thật khổ. Xem thêm 0886 Là Mạng Gì – Đầu Số 0886 Được Khách Hàng Hưởng Ứng Nhiệt Tình Không chỉ phải chăm sóc cho chồng mà còn bố mẹ và anh em nhà mẹ chồng tôi mang tiếng là thoát ly, sống ở thành phố nhưng tư tưởng rất cổ hủ, không giống như bố mẹ tôi. Nhà chồng tôi không có thói quen ăn sáng bên ngoài, nên sáng dậy tôi phải lo hết bữa ăn sáng cho bố mẹ chồng, chồng và đứa em gái nhà chồng, buổi trưa đi làm thì ăn tại cơ quan, còn buổi tối về nhà tôi lại tất bật đi chợ và về nhà cơm nước cho cả gia gái chồng tôi thì hôm nào cũng 7-8 giờ tối mới đi học thêm về, nên việc cơm nước là tôi phải lo từ A- Z. Thi thoảng chồng về sớm, phụ giúp tôi nấu ăn thì mẹ chồng lại lườm guýt, không đồng ý và kéo chồng lên tầng thượng tập thể dục để giữ sức xong lại đến thân tôi hầu hạ, rửa bát. Được ngày chủ nhật, muốn đi đâu đó chơi thì mẹ chồng lại bắt lau dọn nhà cửa, và đi chợ, nấu cơm cho cả nhà, thế là hết ngày, chẳng đi đâu chơi mỏi vì suốt ngày phải phục vụ nhà chồng. Tôi bảo chồng xin bố mẹ chồng cho đi ở riêng ở một căn nhà khác do bố mẹ chồng tôi mua nhưng chưa ở đến, đang cho thuê thì cả chồng và bố mẹ chồng tôi đều phản đối. Mẹ chồng tôi còn nói, nhà chồng tôi có một một đứa con trai, nên cả đời vợ chồng tôi phải ở với ông bà để cơm nước, phục đi làm dâu như thế nào, chứ đi làm dâu mà như thế này thì sung sướng gì. Nếu thời gian quay trở lại, tôi thà làm mẹ đơn thân chứ không lấy chồng để làm ô sin cho nhà chồng cả Vân
Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn, thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò - Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế - Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. - Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao? - Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính - Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp rơi cả thế giới. Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên - Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? - Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? - Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? - Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? - Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn - Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói - Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Video đang HOT Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. - Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên - Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. - Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói - Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. - Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! - Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. - Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh - Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? - Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại - Anh đi đâu? - Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! - Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? - Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. - Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? - Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. - Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn, thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. ADVERTISEMENT Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò - Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế - Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. - Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao? - Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính - Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp rơi cả thế giới. Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên - Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? - Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? - Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? - Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? - Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn - Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói - Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. - Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên - Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. - Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói - Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. - Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! - Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. - Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh - Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? - Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại - Anh đi đâu? - Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! - Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? - Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. - Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? - Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. - Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Theo Afamily Bồ của vợ trốn trong tủ quần áo, tôi nói một câu mà khiến gã tự động bước ra Ngồi lên ghế, tôi vắt chân châm điều thuốc rít một hơi dài, luồn khói phả vào khuôn mặt không còn hạt của em. Tôi nhếch miệng. Bản thân tôi không phải là một người đàn ông hoàn hảo nên chưa bao giờ tôi yêu cầu người yêu mình phải quá hoàn hảo. Tôi chỉ mong những mảnh khuyết của cả hai,...
Em khá bất ngờ khi thấy tôi biết thông tin về em, nhưng nhanh chóng sau đó, em lại tỏ ra xa cách bằng câu hỏi “- Anh gọi cho em có chuyện gì quan trọng không?” Tôi khá không vui về câu hỏi ẫy ngữ địêu ấy của em, nhưng lại nhẫn nại đáp - Anh đến nhà hàng Nhật, thấy quản lý nói em và Tùng đã nghỉ việc ở đó nên anh gọi cho em để xác nhận thôi. Em và Tùng vẫn ổn chứ? Im lặng vài giây, e đáp bằng gịong đuợm buồn - Vâng, chúng em nghỉ ở đó rồi, hiện giờ bọn e nhận gia sư theo giờ, làm mấy việc lặt vặt thôi! - Có đủ sống không? - Phải cố thôi, không đủ cũng phải làm cho bằng đủ – em cuời! Thật ra công ty của gia đình tôi đang cần tuyển thêm nhân sự, cô nhân viên truớc đây phụ trách mảng gặp gỡ khách hàng, lo phần hợp đồng với đối tác mới nghỉ sinh em bé ,thế nên chỗ đó vẫn trống, mấy ngày nay tôi bị các bản hợp đồng quay như chong chóng, tôi cần một nguời gíup đỡ tôi trong công việc. Theo tôi đuợc biết, truớc đây em cũng đã từng đuợc đào tạo kiến thức này tại truờng, chỉ cần để em cọ xát công việc một thời gian, tôi tin em có thể làm tốt công việc này, hơn nữa, lý do tôi ưu ái một sinh viên mới ra truờng như em,là vì tôi muốn nhân cơ hội này có thể gần gũi và hiểu về con nguời em hơn. Duờng như trong đầu tôi đã có sự sắp xếp hòan hảo, chỉ mong em sẽ nhận lời mời về đầu quân cho công ty tôi, như vậy mọi thứ sẽ ổn theo dòng chảy mà tôi sắp đặt. Nhưng quả thật, lời đề nghị này của tôi hơi đường đột, rất dễ bị em từ chối. Nhưng tôi tin, món quà béo bở này ko dễ gì mà có đuợc. Ở cái thời buổi này, khi mà một sinh viên ra truờng muốn có một công việc thì phải có đủ ba tiêu chí ” Quan hệ – Tiền tệ – Trí tuệ” thì em rõ ràng ko có đủ sức để tự mình leo lên khi mà hai trong ba tiêu chí em đều ko có đuợc. Cái ” Quan hệ ” ở đây ko phải là mối quan hệ trao đổi thân xác, à mà ko lọai trừ khả năng đó, quan hệ mà tôi nhắc đến chính là mối quan hệ con ông- cháu cha. Chắc hẳn trong số các bạn, trải qua mấy muơi năm cuộc đời, ít nhìêu cũng đã thấm nhuần cái đạo lý bất thành văn này rồi. ADVERTISEMENT Quay trở lại với câu chuyện giữa tôi và Trúc. Sau khi hỏi thăm qua vài câu hỏi linh khác bên lề cuộc sống của em, tôi mạnh dạn đi vào chủ đề chính. - Trúc này! Video đang HOT - Dạ! Tôi hơi nguợng ngập nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nói rành mạch ý đồ của mình - Thật ra anh có chuyện này muốn bàn với em, nói qua điện thọai thì không tiện, hay là chúng ta gặp nhau ở quán nuớc nào đó đi, anh sẽ nói chi tiết hơn cho em rõ. - Chuyện gì vậy anh? - Gặp mặt hẵng nói nhé! Mà em yên tâm đi, anh gặp em để bàn về chuyện công vịêc thôi, ko hề có ý đồ nào khác, nên em ko phải lăn tăn. Thế này đi, nếu em ngại ko muốn anh đón thì em cứ chọn quán nào gần nhà em, nhắn tin cho anh địa chỉ, anh qua liền, vậy nha! Tôi nói một tràng rồi hấp tấp tắt máy, lạ thật, sao cứ đối diện với em là tôi lại mất hết bình tĩnh như vậy. Tôi cho xe về nhà, tắm rửa sạch sẽ, trút bỏ bộ vest công sở trên nguời, bận một bộ jeans áo thun trẻ trung, tóc sấy bồng chứ ko vuốt gel vào nếp như lúc ở công ty. Gặp em, dù không đẹp nhưng phải gây ấn tuợng. Tôi lần theo địa chỉ mà em cho, truớc mắt là một quán nuớc phong cách xì tin mà các em học sinh cấp 3 và sinh viên hay ngồi, bàn bệt kiểu Nhật, vài ba thức uống linh tinh, tôi phải có khăn lắm mới tìm đuợc chỗ đậu xe! Trúc ngồi ở bàn trong góc, sau chậu kiểng, em nhẹ nhàng trong mái tóc dài buông nhẹ, áo thun cổ bẻ, quần jeans kín đáo nhưng lại khéo léo tôn lên cái eo con kiến. Em gọi trước cho mình một ly trà sữa. Nhìn thấy tôi, tôi giơ tay ra hịêu, tôi từ tốn bứơc vào chào em. - Em đến lâu chưa? Xin lỗi vì anh tìm mãi mới có chỗ đậu xe. - Không sao, em cũng vừa mới đến thôi. À mà anh uống gì? - À , cà phê đá thôi em. Trúc kêu phục vụ mang cho tôi ly cà phê. Không khí hơi guợng gạo, tôi còn chưa kịp mở lời thì em đã lên tiếng - Anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với em, chuỵên gì vậy ạ? - Thật ra thì nhà anh mở một công ty chuyên thiết kế nội thất, hịên tại anh đang quản lý chi nhánh ở mìên Bắc, chị gái anh quản lý ở khu vực miền Nam. - Vâng, anh cứ tiếp đi ạ! . Thấy tôi ngập ngừng nên Trúc giục giã tôi nói hết ý, tôi tiếp - Vì vấn đề cá nhân nên nhân viên maketing bên anh xin nghỉ, mà anh thì rất luời tổ chức các cuộc phỏng vấn, rất mất thời gian và chọn nhân lực như vậy rất khó để bắt nhịp công việc. Anh muốn tìm nguời mà anh đã quan sát cả quá trình lao động và học tập của nguời ấy, không biết có chủ quan hay không nhưng anh mong rằng giá của mình qua cái quá trình đó không sai. Trúc không phản ứng, em khẽ cúi đầu chờ đợi tôi đi thẳng vào vấn đề. Đến nuớc này thì tôi không giấu giếm nữa, tôi mạnh dạn đề nghị - Nói vòng nói vo, cuối cùng anh cũng nói thẳng ra cho em hiểu, anh biết em học theo ngành này một thời gian dài, tin chắc em có khả năng gánh vác. Tuy thực tế sẽ có nhiều khó khăn nhưng anh giá cao ở em. Mong rằng em sẽ suy nghĩ về chuyện về công ty làm việc cho anh! Trúc uống một ngụm nuớc, nét mặt bỗng trầm tư suy nghĩ điều gì đó, đọan, em bất ngờ hỏi tôi - Sao anh lại chọn em? Thực tế thì chúng ta có khoảng thời gian tiếp xúc rất ít, hơn nữa lại chưa từng có cơ hội làm việc cùng nhau bao giờ. Anh lựa chọn em như vậy. Có phải đuờng đột quá không? - Mắt anh rất ít khi nhìn lầm nguời, có hai lý do để anh chọn em. Thứ nhất, em là nguời khá chu tòan, nhiệt tình, cởi mở. Điều đó anh đã đuợc mục sở thị khi em còn là phục vụ ở nhà hàng Nhật. Em có khả năng thuyết phục khách chọn nón khác, thay vì món mà họ chọn ban đầu. Thứ hai, anh coi trọng những nguời có ý thức tự cuờng tự lực, ko thích ỷ lại vào nguời khác, dùng nguời khác làm bàn đạp để đi lên. Anh tin, em sẽ là một nhân viên tốt. Trúc bật cuời vì hai lý do tôi đưa ra, không biết vô tình hay cố ý, em gợi lại chuyện xưa, cái ngày mà tôi tỏ tình với em truớc cổng truờng - Có phải anh đúc kết cái lý do thứ hai sau chuyện xảy ra vào ba năm truớc không? Tôi nghe mặt mình nóng ran, em nói có lẽ tôi giá hơi cao về em chứ thực sự em cũng giống như những nguời bình thuờng, chưa chắc đã biết ghìm lòng truớc cám dỗ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin tuởng hòan tòan ỏ em. Câu chuyện của chúng tôi rẽ hẳn sang một huớng khác, vài ba câu chuyện thú vị thời sinh viên, những kỉ niệm có đuợc sau những năm tháng mài mông ở giảng đuờng. Tôi có cảm giác em không còn tỏ ra xa lạ với tôi nữa. Thực sự điều này đã khiến cho tôi rất vui. Ngồi một lúc khá lâu, tôi có địên thọai. Là mẹ kêu tôi về dùng bữa tối, hình như hôm nay nhà có khách. Tôi ái ngại không muốn ra về, nhưng em duờng như hiểu ý, em nói múôn suy nghĩ thêm về lời đề nghị này, ngày mai em sẽ trả lời tôi. Tạm biệt em tại quán, tôi lên xe phóng về nhà, tâm trạng vui phơi phới. Quả thật nhà tôi hôm nay có khách quý, trong lúc xe vào gara tôi đã kịp nhìn thấy một chiếc xe khác đậu ở truớc cổng. Vừa buớc vào phòng khách, mẹ tôi đã đon đả kéo tôi vào giới thịêu - Giới thiệu với anh chị và cháu, đây là Bình, con trai nhà tôi. Hiện đang quản lý công ty thay cho tôi. Thằng con zai mà tôi hay nhắc với anh chị đó! Hai vị khách trung niên nheo mẳ nhìn tôi cuời hài lòng, còn cô gái kia thì có vẻ không để tâm lắm. Rõ ràng là tôi bắt gặp cô ta nhìn tôi, bĩu môi kiểu chê bai, tôi có làm gì cô ta đâu cơ chứ Mẹ tôi thì chắc không để ý, bà tiếp tục giới thịêu - Đây là bác Kim với bác Thành, là bạn chơi cùng mẹ từ hồi còn là học sinh, cũng là đối tác làm ăn lâu dài với công ty nhà mình, kia là em Lan, con gái hai bác ấy, kém con 3 đấy. Hai đứa làm quen đi! Tôi cố vẽ nụ cuời tuơi hết mức có thể, lịch thiệp hết mức quay ra chào hỏi cô gái ngồi ngay trước mắt, cô ta hanh chóng đáp lại bằng câu nói hờ hững ” chào anh” guơng mặt không cảm xúc, tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ta đã không ưa tôi. Biết ngay cuộc gặp gỡ của các vị bô lão ngàu hôm nay chỉ là cái cớ, mục đích chính cũng ko ngọai trừ khả năng mai mối. Không để mẹ mất mặt với hai cố hữu, tôi tỏ ra ga lăng trong bữa ăn, liên tiếp gắp đồ ăn cho cô ta, còn cô ta cũng giả vờ đón nhận thành ý của tôi, mặc dù thái độ như muốn ném hết chỗ đồ ăn tôi gắp cho chó ăn. Với tôi, cuộc gặp gỡ này hòan tòan thất bại. Chờ ba vị khách quý ra về. Mẹ tôi vui mừnh kéo tôi vào nhà, dò hỏi xem ý tôi có thích cô ta không? Thích hay không thích thì quan trọng gì, vấn đề là cô ta rất ghét tôi. Dù có đứt dây thần kinh thị giác thì tôi vẫn rõ điều đó Theo Afamily Nếu được chọn lại em có lấy anh không – Phần 1 Chẳng ai khi yêu mà không biết đến chữ ghen, càng ghen, chứng tỏ họ càng yêu và sợ làm tuột mất đối phuơng. Tôi đã từng nghĩ đơn giản, tôi ghen chứng tỏ tôi yêu vợ, và cô ấy sẽ vì thế mà cảm thấy bản thân cô ấy với tôi quan trọng đến nhuờng nào. Nhưng rồi, chính cái sự ghen...
Nếu hỏi rằng tôi nghĩ gì về vợ của mình thì tôi sẽ không do dự mà nói ngay rằng "cô ấy rất tốt". Hơn mười năm qua, vợ đã vì chồng, vì con, vì gia đình này, tôi thừa nhận. Vấn đề lớn nhất giữa tôi và vợ tôi có lẽ chính là "khắc khẩu". Hễ nói chuyện gì, bàn chuyện gì thể nào rồi cũng cãi nhau. Tất nhiên, cuối cùng tôi vẫn là người xuống nước để kết thúc câu chuyện êm đẹp nhất có thể. Kinh nghiệm làm chồng bao năm giúp tôi đúc kết được một chân lý rằng Vợ thắng, vợ vui, cả nhà vui. Tôi thắng, tôi không được vui, cả nhà không được vui. Vả lại thua vợ một chút cũng chẳng tổn hại gì cả, chỉ đôi khi tinh thần có hơi ấm ức bức xúc một chút. Ảnh minh họa Pxfuel Tối hôm qua, trong lúc ngồi xem ti vi, vợ hỏi tôi - Em hỏi thật, anh trả lời thật lòng nhé. - Ừ! - Nếu như được chọn lại một lần nữa, anh có chọn em không? Tôi nhìn vợ, biết mình nên nói gì để vợ hài lòng rồi. Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì vợ lại nói - Phải trả lời thật lòng đấy, giả sử thôi mà. - À, nói thật lòng thì chắc là không, vì anh và em khắc khẩu quá, cãi nhau nhiều cũng mệt. Chỉ chờ có thế, vợ liền lu loa lên rồi khóc. Vì sao cô ấy lại khóc thì chắc mọi người biết rồi đấy. Thật sự, phụ nữ thật là kỳ lạ. Đây không phải là lần đầu tiên vợ tôi giận dỗi khóc lóc kiểu này. Thỉnh thoảng vợ thường hỏi tôi những câu kiểu như "Em dạo này béo lên nhiều anh nhỉ?". Tôi trả lời "Ừ, em mập hơn hồi trước". Kết quả vợ giận. Vợ hỏi "Em và chị hàng xóm bằng tuổi nhau mà nhìn em già hơn chị ấy nhỉ?", tôi bảo "Vì chị ấy sướng, có phải làm gì đâu mà chả trẻ hơn em". Thế là vợ giận. Vợ bảo "Cái váy này hoa hậu mặc đẹp mà em mặc cứ như hài ấy nhỉ". Tôi bảo "Hoa hậu người ta dáng đẹp, em lại đi so với hoa hậu". Vợ giận nguyên một buổi tối. Thú thật, không phải là tôi không biết tính vợ tôi. Chỉ là tính tôi thật thà, không thích nịnh nọt hoa lá. Vả lại đôi khi vợ nói bất ngờ, tôi mất cảnh giác nên nghĩ gì nói nấy. Nhưng vợ tôi lại luôn cho rằng tôi chê bai cô ấy. Mà chê là cô ấy tự chê chứ tôi chưa tự dưng đi chê vợ bao giờ. Cho nên người ta nói phụ nữ hay thích tự mình làm khổ mình không sai. Tự dưng đi so sánh mình với hoa hậu rồi hỏi chồng ai đẹp hơn? Chồng khen hoa hậu đẹp hơn thì bảo chê vợ, mà khen vợ đẹp hơn thì bảo nói dối. Có những chuyện câu trả lời nó rõ ràng thế rồi vẫn cố tình hỏi chồng để gây chuyện. Mà hỏi xong lại cứ bắt chồng phải nói thật lòng, thế có khổ không? Lại trở lại câu chuyện ban đầu, khi vợ hỏi tôi nếu được lựa chọn lại tôi có còn chọn cô ấy không. Tôi nhớ rõ hôm trước mấy cô bạn thân của vợ đến chơi. Họ ngồi cùng nhau, vừa ăn uống vừa nói cười rôm rả ở phòng khách. Một chị than thở nếu có kiếp sau sẽ không lấy chồng, sống độc thân cho sướng. Một chị thì bảo nếu được chọn lại sẽ không chọn ông chồng hiện tại. Vợ tôi lúc đó cũng nói "Nếu tao được chọn lại tao cũng không chọn lão chồng tao bây giờ". Lúc đó tôi cũng ngồi ở đó, nhưng tôi có buồn có giận đâu. Vậy mà vẫn câu hỏi đó đổi lại là tôi trả lời thì lại sinh ra chuyện. Hôm qua, thấy vợ giận tôi rất cáu, chưa bao giờ tôi cáu như vậy. Tôi bảo vợ "Em rảnh quá thì lên mạng mà xem tiktok đi, cứ hỏi những câu vớ va vớ vẩn rồi giận dỗi. Em có biết nhiều cặp vợ chồng chia tay chẳng phải vì chuyện đao to búa lớn gì đâu mà là từ những chuyện vụn vặt vớ vẩn như vậy đấy". Thật không ngờ, vợ nghe tôi mắng xong lại im re không nói lại câu nào. Hóa ra phụ nữ lại cứ ưa roi vọt, chứ mỗi lần vợ giận, mình im lặng là vợ lại được đà lấn tới. Nhưng cứ qua mỗi lần cãi nhau vì những chuyện linh tinh kiểu này, tôi lại muốn nhắc anh em rằng muốn cửa nhà yên ổn, muốn vợ lúc nào cũng tươi vui thì đừng quên hai điều Một là, dù như thế nào, vợ vẫn luôn đúng, luôn nhất. Hai là, nếu vợ sai, hãy xem lại điều một. Đó là lý do người Anh có câu "happy wife, happy life" tôi tạm dịch là Vợ vui lòng, cuộc sống hạnh phúc. Theo Dân trí
Đưa em về đến cổng nhà, em quay sang nói một câu làm tôi hết sức đau lòng. . - Hay là em tự sinh con, tự nuôi con, anh không phải chịu trách nhiệm gì với em cả. Em không muốn làm khó anh, cả hai tự làm khó nhau, mẹ anh ko thích em đâu, nếu em có cố gắng để về làm dâu thì em chắc chắn cuộc sống của em cũng ko dễ chịu gì. - Kìa, anh ko cho em ăn nói hàm hồ như thế đâu. Anh là bố của đứa nhỏ,anh có nghĩa vụ, và có quỳên đuợc chăm sóc em vè con. Hơn nữa nguời anh yêu là em, nên việc cuới em ko ai có thể ngăn cả đuợc. Anh đang tìm mua nhà, cuới xong chúng ta sẽ dọn ra ngòai sống. Anh sẽ làm tất cả để em cảm thấy thỏai mái và hạnh phúc. Em đừng suy nghĩ nhiều quá, ko tốt đâu. Tôi không thể dành cho em những gì tốt đẹp hơn những hứa hẹn cho tuơng lai, em đuợc tôi xoa dịu, phần nào cũng cảm thấy an lòng hơn. Em chào tạm biệt tôi, buớc thật chậm vàp trong nhà, nhìn cái dáng vẻ lững thững buớc đi vô hồn mà tim tôi se sắt lại. Về đến nhà, tôi quýêt định phải rõ ràng nói chuyện với mẹ, lần này tôi sẽ mềm mỏng hơn, hy vọng bà hồi tâm chuyển ý. Tôi sai gíup việc lấy cho chai ruợu, rót hai ly, đặt sẵn trên bàn. Tôi ngồi ở ghế chờ, mẹ tôi buớc từ trên lầu xuống. Bà nhìn tôi, im lặng định cứ thế buớc ra cửa. Tôi lên tiếng - Con muốn nói chuyện nghiêm túc với mẹ, mẹ cho con vài phút thôi. Mẹ tôi khựng lại, bà lạnh nhạt hỏi - Chuyện gì? Không phải là mấy hôm nay cả mẹ và con đều rất nghiêm túc rồi sao. Tôi mệt mỏi phân trần - Mẹ à, mẹ có thể mở lòng ra mà lắng nghe những gì con muốn hay không? Mẹ làm ơn ngồi xúông trước mặt con, nghe con nói đi. Con cũng mệt mỏi lắm rồi. Mẹ càng vậy con càng khó xử. Bà thở mạnh, thỏa hiệp - Thôi đuợc, có gì con nói luôn đi, mẹ nghe đây. Tôi bắt đầu xúông nuớc dịu gịong hơn hẳn, tôi muốn dùng lời lẽ ,tình cảm gia đình vào tâm lý của mẹ. Mẹ tôi bề ngòai sắt đá thế thôi, chứ mỗi lần nhắc đến tình cảm vợ chồng, mẹ con là tâm bà lại mềm như bún. Tôi đẩy ly rượu về phía mẹ, mẹ tiện tay với lấy, nhấp một ngụm. Tôi đau khổ nói với bà - Mẹ à, từ ngày bố mất đến nay, nguời con thuơng nhất chính là mẹ, không ai có thể thay thế đuợc mẹ cả. Nhưng phía sau mẹ còn có Trúc, nguời mà con hết lòng thuơng yêu. Hai nguời rất quan trọng với cuộc sống của con, nếu bắt con lựa chọn 1 trong 2. Con ko thể làm đuợc. - Mẹ vẫn còn rất yêu bố phải không? Nhắc đến bố, đột nhiên mẹ tôi mất tự nhiên, mặt biến sắc - Sao tự dưng con lại nhắc tới ông ấy? - Mẹ còn nhớ lúc bố sắp mất bồ nói gì với mẹ con mình ko? Bố nói hai mẹ con mình nhất định phải gánh vác công ty thay bố, vì đó là tâm huyết gây dựng bao nhiêu năm của bố. Bố còn nói bố mong con sau này luôn hạnh phúc. Mẹ còn nhớ ko? - Nhớ, sao mà quên đuợc. - Mẹ ko đi buớc nữa, cũng chỉ vì sợ nguời ta phá hỏng sự nghiệp của bố, sợ nta ko thuơng con. Trong lòng mẹ vẫn còn rất yêu bố, và mẹ lo cho con gặp bất hạnh, suy cho cùng mẹ là nguời mong muốn con hạnh phúc nhất. Bà không đáp, chỉ im lặng rót ruợu và uống. Có lẽ tôi nhắc đến bố, vô tình gợi lên nỗi cô đơn cho mẹ. Cuộc đời luôn khắc nghịêt như thế, yêu nhau mà ông trời lại nhẫn tâm chia cách kẻ âm nguời duơng. Mẹ tôi cả đời cũng chỉ biết đối mặt với cô đơn, ko dám giao thiệp với ai, sợ càng lún sâu càng ko rút ra đuợc. - Hạnh phúc của con là Trúc, mẹ ko nhẫn tâm nhìn con mất hạnh phúc của mình chứ? Con truởng thành rồi, mẹ đừng lo cho con, chỉ cần mẹ ủng hộ con là đuợc. Con ko mong gì hơn. - Thôi đựơc rồi, nói vòng nói vo, cúôi cùng là anh muốn thuyết phục tôi chấp nhận chuyện này, nếu anh đã quýêt tâm như thế, vậy thì tôi cũng ko cấm cẳn nữa. Cuộc sống sau này của anh chị như thế nào, anh chị tự chịu. Hôm nào dẫn tôi về nhà nói chuyện với bố mẹ chị ta, rồi định ngày cuới. Để đến lúc bụng to rách vịêc. Tôi không khỏi mừng rỡ trong lòng, cảm ơn mẹ rối rít, không ngờ mẹ tôi lại bị tôi cảm hóa nhanh chóng đến vậy. Video đang HOT **** - Có thât không? Đó là câu hỏi đầy ngạc nhiên và bất ngờ của Trúc khi nghe tôi thông báo về kết quả cuộc đàm phán ngày hôm qua. Tuy chúng tôi đã đc chấp thuận, nhưng nom vẻ Trúc đang buồn phiền về điều gì đó, tôi gặng hỏi, thì em bảo - Sáng nay anh Tùng đến tìm em. ADVERTISEMENT - Nó đến tìm em làm gì? Nó có làm khó gì em không? Em buồn ruời ruợi lắc đầu, em nói em cảm thấy có lỗi với hắn. Tôi khó chịu trong lòng, tìm cách dập tắt cảm giác ấy trong em, tôi bực dọc phân bua - Em không việc gì phải tỏ ra có lỗi, không có lý do gì để tự dằn vặt mình, kết quả của ngày hôm nay là do cậu ta tự gây lên. Cho nên cậu ta phải hòan tòan gánh chịu. Em trầm mặc cúi đầu, tay vân vê vạt áo. Tôi hỏi. - Cậu ta có biết chuyện chúng ta sắp làm đám cuới không? Em lắc đầu thay cho câu trả lời. - Vậy thì em nên tìm cơ hội thích hợp nói cho cậu ta biết, để cậu ta đừng hi vọng quay lại với em nữa…Anh biết là rất khó để đối diện với nguời mà em từng yêu ngần ấy năm, nhưng công bằng mà nói, hai nguời ko còn yêu nữa thì cũng nên cho nhau một câu trả lời thỏa đáng. Những ngày sau đó, tôi tất bật với công vịêc ở công ty, tôi cần lo xong mấy bản hợp đồng đã kí với khách hàng truớc đó để có thể tòan tâm tòan ý dành tòan bộ công sức cho đám cuới. Tôi cũng đã dẫn mẹ về gặp gia đình Trúc. Mẹ tôi truớc sau ko phàn nàn câu gì, cũng ko tỏ thái độ như truớc nữa. Có lẽ sau buổi trò chuyện ngày hôm ấy, mẹ tôi đã thông cảm cho chúng tôi hơn. Vậy mới nói, chẳng ai trên đời này tốt bằng mẹ. Nguời đã đổi tòan bộ tủôi thanh xuân bên chồng bên con. Một hôm, tôi đưa Trúc đi làm về như thuờng lệ. Ở công ty chúng tôi đã công khai ngày tổ chức đám cuới. Ai cũng hân hoan chúc mừng, chờ đón ngày trọng đại của đời tôi. Không biết Tùng nghe thông tin từ nguồn nào, sau bao nhiêu ngày mất hút, cậu ta đột ngột xuất hiện, lại còn cả gan chặn đầu xe của tôi. Cũng may trình lái xe của tôi ko đến nỗi tệ, nếu không thì có lẽ giờ cậu ta nằm trong bệnh viện rồi. Trúc sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, sau cú phanh xe cháy lòng đừơng. Em ngồi cạnh tôi mà tay run lẩy bẩy. Tôi ngăn mình ko chửi thề một câu cho hả dạ, cố điềm tĩnh nói với Trúc - Em nên có một cuộc trò chuyện ngay tại đây, với cậu ta, anh nghĩ nên kết thúc mọi thứ ở đây rồi. - Để lúc khác đi anh, em chưa chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện này, em rối lắm. Tôi không cho phép em trì hoãn, tôi nhắc lại - Em phải dũng cảm lên, anh tin em làm đuợc. Tôi mở xe cho em, em rụt rè ko dám buớc xuống. Tôi gịuc giã, em mới thận trọng bước xuống, giống như sắp đối diện với thứ ghê gớm lắm. Tôi thầm nghĩ, nói lời chia tay với nguời yêu cũ trc khi đi lấy chồng có gì ghê gớm chứ? Sao phải áp lực đến mức ấy. Tôi hạ kính xe để lắng nghe cuộc nói chuyện cuối cùng của hai nguời. Nhìn Tùng có vẻ gầy, tàn tạ hơn truớc rất nhiều, râu ria lởm chởm không thèm cạo, tôi nhìn cậu ta mà ko thôi cảm thấy thuơng hại. Không hiểu sao lại có chút áy náy. Tệ thật, tôi cũng trở lên yếu đuối từ bao giờ vậy? Vẻ mặt Tùng có vẻ nghiêm trọng lắm, cậu ta đau đớn khi nghe Trúc nói sắp kết hôn với tôi. Trúc không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta, nhưng đúng là cậu ta ko biết điều, dám nắm tay Trúc truớc mắt tôi, lại còn lay mạnh cô ấy. Tôi điên tiết hùng hổ lao xuống xe, vừa đi tới tôi cho Tùng một thụi ngã nhào xuống đuờng. Tôi quát lớn - Có thôi ngay đi không? Cậu làm cái quái gì thế? Có biết cô ấy đang có thai không? Mẹ con cô ấy có bề gì, thì tôi thề là tôi sẽ lấy mạng cậu bất cứ lúc nào đấy. Tùng ngỡ ngàng, mãi mới lồm cồm bò dậy đuợc, thông tin này quả là sốc, nên cậu ta há miệng ra hỏi lại, cậu ta ko tin vào tai mình, tôi nhắc lại - Điếc sao? Trúc có thai với tôi, nghe nhưng có hiểu không? Tôi kéo em nép vào lòng, Tùng đau đớn nói. - Trúc, em nói cho anh biết đi, ko phải là sự thật đúng không? Sao em có thể có con với hắn đuợc. Truớc đây em nói em muốn có con với anh, chúng ta sẽ xây dựng một gia đình cơ mà, sao giờ lại thành ra thế này? Tùng vừa nói, âm săc đầy phẫn nộ, Trúc lúc này cũng gật đầu thừa nhận, lập tức cậu ta khuỵu xuống đất. Tôi cao gịong hơn, tôi nói - Cậu nghe rõ chưa? Những điều hai nguời có với nhau trc đây chỉ là quá khứ mà thôi, giờ thì đã quá muộn rồi. Là do cậu tự chúôc lấy. Đừng trách cô ấy, vì cô ấy ko có lỗi. Lỗi là ở cậu. - Không, lỗi là ở mày, là do mày hại đời tao, mày hại đời Trúc. Mày là thằng hèn. . Vừa nói, hắn vừa lao vào túm cổ áo tôi, nhưng tôi nhanh chóng hất ra, chỉnh lại cổ áo. Nhưng hắn vẫn rất ngoan cố, muốn xử tôi bằng đuợc, hai nguời chúng tôi gây lên một vũ ẩu đả ầm ĩ, Trúc can ngăn ko đc, cúôi cùng, khi cô ấy hét lên - Đủ rồi, hai nguời có dừng tay không? Anh Tùng, những gì cần nói em đã nói rõ rồi, em sống rất tốt, em yêu anh Bình, cuới anh ấy là quýêt định của em, xin lỗi vì em với anh nghĩa tình chỉ đến đây thôi. Anh đừng tìm em nữa. Nói đọan, cô ấy vừa khóc vừa chạy lên ô tô. Tôi đẩy gã ra và đuổi theo. Em vào trong xe, đóng chặt cửa, tôi leo lên cầm lái, em khóc nức nở như một bên ngòai, Tùng vẫn kiên nhẫn tay vào kính xe chan chát. Tôi ngả đầu ra sau ghễ chỉ biết im lặng thở dài. Em cất gịong khản đặc, nói với tôi. - Anh cho em về đi, em không muốn ở đây nữa. Tôi áy náy buông lời xin lỗi, vì tôi ép em phải gặp Tùng nói chuyện nên mới dẫn đến tình cảnh này, từ đầu đến cuối là tại tôi nên em mới rơi nhiều nuớc mắt như thế. Tôi từ truớc tới nay không biết cách phải yêu ai đó như thế nào, tôi làm theo những gì tôi nghĩ, mà không biết rằng nguời ta tổn thuơng đến mức nào. Em luôn miệng nói là em vẫn ổn, nhưng biểu hiện của em ko ổn chút nào. Tôi biết chứ, dù ngòai mặt em tỏ ra lạnh nhạt và tàn nhẫn với Tùng, nhưng thật tâm em vẫn rất yêu hắn. Có lẽ chỉ vì cái thai nên em mới cam tâm lấy tôi. Tôi biết, điều em mong muốn là cho một gia đình trọn vẹn, có cả cha và mẹ, chỉ cần như vậy, em chấp nhận vứt bỏ tình yêu của mình, đổi cả trẻ của em bên tôi. Tôi tự hỏi, lịêu trong lòng tôi có vui nổi không? Khi phát hiện hình như tôi chỉ lấy đc thân xác em, còn trái tim em vốn chỉ dành cho mối tình đầu kia. Những hiểu lầm nối tiếp cho những sai lầm. Nếu tôi ko dùng những thủ đọan đê hèn kia, thì tôi nghĩ dù có họ vẫn mong muốn đc ở bên nhau, càng nghĩ, tim tôi càng run lên đầy đau đớn. Tôi cho xe chạy chầm chậm, bên trong thôi thúc tôi đặt ra câu hỏi, tôi mong có một câu trả lời từ em. Mắt tôi nhìn thẳng về phía truớc. Câu hỏi nhẹ tênh, tan vào tiếng ồn ào lúc phố tan tầm - Anh muốn hỏi em một câu, em hãy trả lời thành thật. - Có chuyện gì ạ? Sao mặt anh nghiêm trọng thế? Tôi nuốt nuớc bọt, tìm cách ngăn cảm xúc trào lên trong lòng - Em có thật sự muốn lấy anh không? Em tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Mắt em vẫn còn uơn uớt, em thất thanh - Sao đột nhiên anh hỏi em câu lạ vậy? Chẳng phải đám cuới đã chuẩn bị gần xong, váy cuới em cũng đqx thử rồi sao? - Không, chỉ là anh muốn một lần đuợc nghe từ chính mịêng em nói rằng em muốn lấy anh làm chồng. Là thật tâm em mong muốn như thé chứ không phải vì bất cứ lý do nào khác. Tôi đã nhìn thấy nét bối rối trên guơng mặt em, em cúi đầu không dám nhìn vào guơng xe, em sợ tôi phát hịên ra chút guợng gạo này nơi em. Như vậy là đủ để tôi tự phân tích rồi. Trong lòng tôi, đau đớn, tay tôi lái xe mà như ko còn cảm giác. Tôi đã thua thật rồi sao? - Nếu em nói là em yêu anh nên muốn lấy anh là em đang dối lừa anh, tự dối lòng mình. Nhưng em sẽ cố gắng…. Để quên đi tất cả, em sẽ cố gắng để yêu anh …. Anh cho em thời gian đuợc không? Tôi như bừng tỉnh sau câu nói của em, như kẻ vớ đuợc cọc. Tôi vớt vát đc chút hi vọng với cuộc hôn nhân này. Tôi khẽ đưa tay sang nắm tay em, ánh mắt tôi trở lên diu dàng hơn - Anh biết là thời gian này em đang gặp rất nhiều chuyện khó xử, anh không muốn ép em chuyện gì cả. Chỉ cần em nói là em cố gắng, anh sẽ chờ, tới khi nào em hòan tòan yêu và hiểu anh thì thôi. Anh cũng sẽ cố gắng mang cho em cảm giác hạnh phúc. Cảm ơn em vì đã nói ra câu này…. Đúng, cả hai chúng tôi đều sẽ phải rất cố gắng cho cuộc sống sắp tới. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ là dấu chấm hết, đem đến một cái kết trọn vẹn, cuộc đời đã chuỗi những dấu chấm lửng, ko có điểm dừng. Thấm thóat thì cũng đã đến ngày cuới. Cả hai gia đình thống nhất sẽ tổ chức tiệc cuới ở quê em một ngày, sau đó về khách sạn ở Hà Nội làm lễ chính thức ở đó. Mối quan hệ làm ăn của gia đình tôi xưa nay luôn rộng rãi, nên mẹ tôi muốn tổ chức một buổi hoành tráng để thiết đãi các vị khách quý, cũng như để mở mày mở mặt với thiên hạ. Cái bụng của Trúc vẫn bé xíu nên dù có thai gần ba tháng, vẫn không hề bị xấu khi mặc váy cuới. Tôi thuê một studio có tiếng ở thành phố để chụp ảnh và trang điểm cho em, phải công nhận là nhìn em rất đẹp. Phong cách trang điểm Hàn Quốc, khiến cho guơng mặt em xinh và hiền hơn rất nhiều. Ai đến dự đám cuới cũng tấm tắc khen chúng tôi là một cặp trai tài gái sắc. Tiệc cuới ở quê khá đơn giản, cúng gia tiên, xong, các vị lớn ngồi ở gian nhà giữa trò chuyện, các thủ tục trao dâu nhận rể, rồi sau đó mọi nguời nâng ruợu chúc mừng, đám trẻ con vui đùa tíu tít. Tiếc là tôi quen uống ruợu vang, khi bị chuốc ruợu nếp tự nấu, hơi men hơi nặng nên chả mấy chốc tôi đã cảm thấy chếch choáng. Trúc xin phép mọi nguời dìu tôi vào phòng. Tôi nằm vật xuống, đầu óc mơ hồ, tôi cảm nhận đuợc có một bàn tay mảnh dẻ đặt chiếc khăn uớt lên trán tôi, tay day day hai bên thái duơng. Cảm giác này thật hạnh phúc…. Và cứ thế tôi chìm vào giác ngủ. Sáng sớm hôm sau, tôi và gia đình Trúc tạm biệt xóm làng từ sớm để trở về thành phố cho kịp giờ cử hành hôn lễ ở khách sạn. Lên xe tôi thấy em khá mệt mỏi, về sau cô em vợ tôi nói rằng vì phải thức chăm sóc tôi cả đêm qua nên em gần như không ngủ. Tôi tự trách mình hồ đồ, ko uống đuợc mà vẫn cố, báo hại em phải mệt mỏi. Em cuời hiền từ, nắm tay tôi, dịu dàng nói - không sao đâu, ngày vui mà có hơi quá chén cũng ko có gì nghiêm trọng. Miễn anh cảm thấy vui vẻ là đuợc. Trong lòng tôi cảm thấy vui sứong lắm. Lần đầu tiên tôi đuợc nghe lời này từ em. Về khách sạn, mẹ tôi đã chuẩn bị tất cả một cách hòan hảo, ko có gì để chê. Hoa và bàn tiệc bài trí rất gọn gàng, đẹp mắt. Tấm biển đề tên Quý Bình – Thanh Trúc nổi lên ngay tại giữa trung tâm sân khấu, ảnh cuới phóng to đặt ngay lối vào của khách. Tôi khá hài lòng về sự chủân bị này của mẹ. Trúc đuợc thay bộ trang phục váy dạ hội hở vai đuôi cá, trang điểm nhẹ nhàng, trông em đẹp như một nàng tiên vậy. Tất cả các quan khách đều nhìn em, hết lòng khen ngợi, điều này khiến tôi tự hào hơn bao giờ hết. Mọi nguời đã đến rất đông đủ, tôi tranh thủ vào nhà vệ sinh chỉnh chu lại diện mạo. Chỉ một lát nữa thôi là đến giờ phút quan trọng, tôi muốn tất cả phải thật hòan hảo. Định buớc ra sau khi chỉnh lại đầu tóc, tôi khá bất ngờ và hơi lo sợ khi thấy Tùng đang đứng khoanh tay, dựa vào cửa nhìn tôi chằm chằm. Tôi hốt hoảng nhìn quanh, bên ngòai ko có ai, ko biết cậu ta định giở trò gì. Tôi định mặc kệ, ko thèm quan tâm cậu ta đứng đó, tôi buớc nhanh ra bên ngoài nhưng cậu ta nhanh tay khóa lại, tôi hét lên. - Cậu định làm gì? Hắn lạnh lùng buớc về phía tôi, tôi lùi lại để phòng vệ, cho đến khi bị dồn vào góc tuờng, hắn nhìn tôi như muốn tôi ngay lập tức, tôi sờ vào túi quần, định lấy địên thọai gọi ra bên ngòai để có người ứng cứu kịp thời. Nhìn hắn như nguời mất trí, chuyện gì hắn cũng dám làm. Tôi run lập cập ko bấm nổi số, hắn túm cổ áo tôi làm tôi giật mình rơi đt xuống sàn. - Cậu, đừng có manh động,chúng ta từ từ nói chuyện có đuợc không? - Mày sợ sao? Sao lúc mày làm chuyện xấu, mày ko nghĩ đến hậu quả? Hắn gằn lên từng chữ. Tôi cố gắng hỏa giải - Cậu buông tay ra trứơc đã, có gì chúng ta từ từ giải quýêt - Tao với mày ko còn gì để giải quýêt cả. Mày có bíêt vì mày mà tao sống nhục không bằng chó. Tao ko dám về nhà, mẹ tao cũng ko tin tao trong sạch, là thằng khốn mày đã giở trò. Tao giờ ko còn gì cả. Gia đình bạn bè, nguời yêu, là thằng khốn mày đã hủy họai hết của tao. Hôm nay tao phải tiễn mày đi một đọan, rồi cùng lắm tao và mày chung. Nói dứt lời, hắn rút con dao trong nguời ra, hắn lừ lừ tiến lại gần tôi, hắn điên rồi, hắn muốn lấy mạng tôi. Tôi sợ hãi tột độ, liên tục can ngăn. Tôi biết khi một con chó bị dồn đến chân tuờng, nó sẽ phản kháng lại quýêt lịêt, dù có Chuông địên thọai đột nhiên reo lên, có lẽ Trúc thấy tôi đi lâu nên đã gọi điện tìm tôi. Hắn nhìn vào điện thọai, thấy tên và hình ảnh Trúc hiện lên, bất giác hắn rơi con dao xuống, hắn bỗng thất thần. Tôi chộp lấy con dao phòng thân. Hắn cuời, nước mắt chảy ra một cách đau khổ. Hắn lạnh lùng nói - Nhất định phải đối tốt với cô ấy, nếu làm cô ấy rơi một gịot nuớc mắt, tao sẽ tìm mày tính sổ. Dứt lời, hắn âm thầm quay lưng đi. Tôi lấy lại đuợc hồn vía. Ko ngừng cảm ơn tổ tiên phù hộ cho tôi thóat cảm ơn vì cuộc điện thọai của Trúc đã kịp thời thức tỉnh hắn. Theo Afamily Phụ nữ à, nếu lấy nhầm chồng thì bạn có quyền chọn lại, đừng bao giờ chịu đựng... Lúc yêu, phụ nữ thường mù quáng, khi nào cũng thấy người yêu mình là nhất, anh ấy làm gì cũng tốt, cũng đẹp. Đến khi cưới mới tá hỏa ra anh chồng đầy tật xấu gia trưởng, bảo thủ, vũ phu, lăng nhăng, vô tâm... Thế nhưng, vì con, vì sợ cha mẹ buồn, vì sợ miệng lưỡi thế gian... lại cắn...
nếu được chọn lại em có lấy anh không