Cậu dám cam đoan, qua chuyện hôm nay, những người còn kiêng dè cậu đều sẽ lật mặt thật đi đối phó cậu, chỉ sợ liên lụy Tạ Tư Hàm vẫn luôn giúp đỡ! Mà hết thảy chuyện này, đều bởi vì Dương Tuyển giả muốn mua phòng kia đưa tới. Cậu tự hỏi lòng, mình có thể cự tuyệt cám dỗ được tiếp cận Dương Tuyển giả ư? Không, không thể. Tách trà này, bà Mục bất kể thế nào cũng nuốt không xuống, thần sắc bà không biến đổi, ngẩng đầu nhìn về phía Tân Thế Huân, "Chuyện của nhà họ Tân và nhà họ Mục đã sớm xóa bỏ toàn bộ rồi, tôi cam đoan sẽ không để Thành Quân gây chuyện nữa." "Tiểu Diêm, tôi cam đoan với cậu, một khi có tin tức chính các, tôi sẽ báo với cậu đầu tiên, nhưng tham dự án này, không thể được." "Được, theo ý ngài." Diêm Thập Nhị phủi tay ném tài liệu lên bàn, tức giận rời đi. BTC. Ngay khi đăng quang, đoạn clip liên quan đến việc dùng bóng cười của người đẹp sinh năm 1995 được lan truyền trên mạng xã hội. Đối với Đoàn Thu Thủy, cô khá bất ngờ và sốc khi nhận được đoạn clip. Miss Fitness Vietnam 2022 nói: "Ở cương vị là một công dân, tôi cam Chúng tôi cam kết hoàn trả 100% số tiền nếu không hoàn thành yêu cầu. Mua dịch vụ của chúng tôi sẽ không gây hại cho tài khoản của bạn theo bất kỳ cách nào. Chúng tôi không cần bất kỳ chi tiết tài khoản nào của bạn để cung cấp cho bạn dịch vụ mà bạn đã đặt Bạch Diễn h5oiod. Ngô Song thấy chuyện bất bình, giữa đường rút đao tương trợ, nên cô cũng vô tình nổi tiếng trên Wechat. Chính vì thế, mọi người trong công ty thay đổi, nhìn Ngô Song với ánh mắt thiện cảm hơn. Cùng hôm đó, cô đăng ký Wechat, ngay cả các đồng nghiệp trước giờ ít khi nói chuyện cũng lại chào hỏi, khen ngợi hành vi trượng nghĩa của Ngô Song hôm đó. Ngô Song chỉ cảm ơn họ, cũng không thấy phiền hà gì. Đến tối, Ngô Song nhận được cuộc gọi từ tổng giám đốc của công ty_Liêu Tiến, cũng chính là anh họ của Phương Thiếu Tắc. Liêu Tiến Tôi đã đọc được tin tức kia, cô làm rất tốt. Ngô Song Cám ơn. Liêu Tiến Thiếu Tắc tuổi còn trẻ, phiền cô chiếu cố nó nhiều hơn. Ngô Song Vâng. Liêu Tiến Nếu nó có vấn đề gì, cô cứ trực tiếp tìm tôi. Ngô Song Được, tôi biết rồi. Cuộc đối thoại ngắn gọn kết thúc, nhìn màn hình điện thoại mà tâm tình Ngô Song phức tạp. Cô đã làm ở công ty này được bảy năm rồi, Ngô Song nhìn Liêu Tiến từ giám đốc bộ phận một bước lên làm tổng giám đốc. Người đàn ông này rất có năng lực, dã tâm cũng rất lớn, không dễ nhìn rõ tâm tư của hắn như những người khác. Cho nên Ngô Song không rõ, Liêu Tiến nói mấy câu đó với cô, không biết xuất phát từ sự quan tâm dành cho em họ, hay là có ý gì khác? Nếu là vế trước, vậy thì dễ làm rồi. Nhưng, nếu là vế sau.....Ngô Song xoa xoa đầu, cô không muốn nghĩ đến chuyện phức tạp như vậy, cũng không muốn bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành của nhà người ta. Huống chi Phương Thiếu Tắc là âm hồn bất tán, chuyên đi quấn lấy mình. Nói tới Phương Thiếu Tắc, Ngô Song lại càng đau đầu. Cô thật sự không biết được trong đầu hắn là đang nghĩ cái gì, sao lại coi trọng mình như vậy? Hai người bọn họ rõ ràng là hai loại người khác nhau, huống chi cô còn lớn hơn hắn đến bảy tuổi. Hai mươi ba tuổi, cùng lắm hắn chỉ đồng trang lứa với em trai Ngô Địch của cô mà thôi. Nhớ tới Ngô Địch từ nhỏ đến lớn chuyên đi gây hoạ, Ngô Song tin rằng Phương Thiếu Tắc chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sáng nay cô đã giáo huấn cho hắn một trận, lại đem tên hắn vào danh sách đen trên Wechat. Dù có to gan lớn mật đến mấy nhưng đến mức này cũng nên biết khó mà lui chứ? Mà cả ngày hôm nay thấy hắn không có ý dây dưa với mình nữa. Nghĩ như thế, Ngô Song lại nhẹ nhàng thở ra, quyết định không quan tâm đến việc của hai anh em nhà này nữa, tắt máy đi ngủ. .........Tâm tình chuyển biến tốt đẹp, Ngô Song yên ổn ngủ một giấc. Đến sáng hôm sau, Ngô Song gặp Phương Thiếu Tắc mặc đồ thể thao đứng dưới cổng tiểu khu. Cô hoàn toàn bất lực, một câu cũng không nói, quay mặt chạy đi. Phương Thiếu Tắc lần này cũng ngoan ngoãn hơn, không nhiều lời nữa, chỉ yên lặng chạy theo sau Ngô Song. Hai người xuất phát từ cửa tiểu khu, người trước người sau chạy ở trên đường, giống như không hề quen biết nhau vậy, trong lúc chạy cũng không nói lời nào. Đến khi chạy gần hết đoạn đường, Ngô Song nhận được điện thoại từ một số lạ. "Xin chào, cho hỏi có phải cô Ngô Song không?""Là tôi, xin hỏi anh là ai?""Chào cô, tôi là cảnh sát Trương, ở cục cảnh sát thành phố, lần trước đã gặp mặt. Xin hỏi hôm nay cô có rảnh không? Về chuyện tên cướp lần trước, mời cô đến cục để lấy lời khai." Cảnh sát Trương ở trong điện thoại nói. "Hôm nay tôi phải đi làm, cuối tuần được không?""Tốt nhất là hôm nay, chỉ hai giờ là đủ rồi. Đây cũng là yêu cầu của việc phá án, hy vọng cô có thể thông cảm.""Được, hôm nay tôi sẽ xin nghỉ hai giờ qua đó." Cúp điện thoại, Ngô Song cảnh giác quay đầu lại, nhìn Phương Thiếu Tắc ở một bên đang nhìn chằm chằm mình. "Cô muốn đi đâu?" Lần mở miệng đầu tiên từ sáng đến giờ, Phương Thiếu Tắc đi lên trước hỏi. "Mặc kệ tôi, liên quan gì đến cậu." Ngô Song ném cho hắn ánh mắt xem thường, cố tình rời đi trước. ......... Để phối hợp điều tra với cảnh sát, người không bao giờ xin nghỉ phép như Ngô Song cũng phá lệ xin lão Du nghỉ phép hai giờ. Lão Du cảm thấy kỳ quái, nhịn không được, hỏi "Ngô Song, xảy ra chuyện gì, sao bỗng dưng lại xin nghỉ?"Ngô Song nói thật "Cục cảnh sát gọi cháu đến lấy lời khai."Lão Du bừng tỉnh, cảm thán nói "Là chuyện bắt cướp lần trước sao? Mấy ngày nay tôi có nghe mọi người nói, tin tức cũng đã xem qua. Nếu không có sự việc lần này, tôi không thể nào nghĩ được cô có bản lĩnh như vậy. Nhìn không ra, thật sự nhìn không ra mà!" Ngô Song khiêm tốn "Giám đốc Du, chú quá khen."Nhưng lão Du lại nổi lên hứng thú, nói "Cô nhìn cô đi, đây là quá khiêm tốn rồi. Làm việc lớn như vậy cũng không nói ra, là muốn tôi trực tiếp tìm vài phóng viên đưa tin thay cô. Sẵn tiện quảng cáo luôn hình ảnh công ty chúng ta, cô nói xem như vậy có tốt không chứ.""Giám đốc Du, ý tốt của chú con xin nhận, nhưng chuyện này con không muốn rầm rộ với mọi người, mong chú thông cảm."Thấy Ngô Song không cảm kích, lão Du có chút mất mặt, đành nói "Cô đã nói như vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng. Vậy cô đi nhanh đi, về trễ một chút cũng được, không cần vội."Ngô Song nói câu cảm ơn liền rời đi. Nào biết cô mới khuất bóng sau cánh cửa, lão Du liền nở nụ cười nguy hiểm. May mắn có cơ hội quảng cáo cho công ty tốt như vậy, sao lão Du có thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Huống chi lại là miễn phí. Nghĩ thế, lão Du liền cầm lấy điện thoại "Alô, lão Lý phải không? Tôi có tin tức đây, chú có thể đi phỏng vấn một chút....."........ Ngô Song không biết chuyện lão Du đem chuyện riêng của cô ra bán, một mình đến cục cảnh sát cho lời khai. Tới cục cảnh sát, cảnh sát Trương cũng không làm mất nhiều thời gian, chỉ đơn giản hỏi cô về tình huống xảy ra lúc đó, còn mang cô đi nhận diện tội phạm một chút. Tên cướp bó thạch cao, vẻ mặt ủ rũ tiều tụy, không còn bộ dạng ngang ngược như hôm trước nữa. Cảnh sát Trương nhìn Ngô Song giải thích "Vốn dĩ chúng tôi có thể mời cô về lấy lời khai ngay ngày hôm đó, nhưng mà tên cướp này bị gãy xương tay, phải đem hắn đi giám định thương tích trước mới có thể tiến hành thẩm vấn." Nói xong, còn cười tủm tỉm nhìn Ngô Song, "Cô gái, xem bộ dáng mảnh mai yểu điệu này của cô, vậy mà ra tay cũng nặng lắm. Luyện mấy năm?""Mười lăm năm.""Ồ, thật lợi hại, cô luyện cái gì?"Ngô Song "Vật lộn, Taekwondo đều luyện qua, chủ yếu vẫn là nhu đạo.""Thật trùng hợp, tôi cũng học nhu đạo được mấy năm, hôm nào có cơ hội, chúng ta giao đấu thử một chút?"Ngô Song "Không cần."Cảnh sát Trương gãi gãi đầu, không ngờ cô gái này không cho mình chút mặt mũi nào cả. Bỗng nhiên, một anh cảnh sát trẻ tuổi đi lại, vẻ mặt hoang mang, nói "Không hay rồi, cả một đoàn phóng viên đang vây dưới sảnh, có phải có người đã tiết lộ thông tin gì về vụ án rồi không?""Có việc như vậy sao? Để tôi đi xem!" Cảnh sát Trương nói xong, cùng mấy người cảnh sát khác đi ra ngoài. Đúng lúc Ngô Song cũng muốn đi ra, liền theo sau bọn họ. Đi đến sảnh lớn của cục cảnh sát, quả nhiên thấy một đám phóng viên cầm microphone, camera, bộ dáng như hổ rình mồi. "Này, mọi người làm gì vậy?" Cảnh sát Trương hỏi một câu, đám người kia lập tức bao quanh cậu ấy. Cảnh sát Trương cùng với mấy người cảnh sát khác đều nóng nảy, cho là có người trong cục tiết lộ về vụ án, nên phóng viên mới tới như vậy. Bực bội nói "Có chuyện gì từ từ nói, đừng ồn ào, trước tiên giữ trật tự!"Ai ngờ đám phóng viên chẳng thèm để ý đến lời họ nói, trực tiếp đi lướt qua, bao vây Ngô Song lại. Mấy người cảnh sát ngơ ngác nhìn nhau, biểu cảm trên mặt rất vi diệu. Bên này, các phóng viên liên tục hỏi Ngô song "Cô Ngô Song, nghe nói hôm đó chính cô là người khống chế được tên cướp kia giao cho cảnh sát. Vậy hôm nay cô đến để cho lời khai sao?""Nghe nói lúc đó có rất nhiều người, nghe bà bác kêu cứu cũng không ra giúp. Vì sao cô lại không trốn, mà ra bắt tên cướp vậy?""Điều gì khiến cô có thể tin rằng mình bắt được tên cướp? Lỡ không may hắn đâm cho cô một dao thì phải làm sao?"...... Các phóng viên đặt vấn đề rất nhiều, người bình tĩnh như Ngô Song cũng có chút không kịp phản ứng. "Tôi không nghĩ sẽ tiếp nhận phỏng vấn, phiền mọi người tránh ra một chút, toi phải đi về."Ngô Song muốn rời đi, lại bị một đám vây lại, các camera đều hướng về phía cô. Người không biết sẽ tưởng nghệ sĩ bị paparazzi vây quanh. "Cô Ngô Song, chúng tôi biết cô không thích bị để ý như vậy. Nhưng chúng tôi rất muốn phỏng vấn cô, phiền cô trả lời vài câu, chỉ vài câu thôi." Các phóng viên không có ý định buông tha cho Ngô Song. "Thật sự tôi không có gì muốn nói." Ngô Song thực sự bất đắc dĩ, cũng thật phiền phức. Trừ những lúc trao đổi công việc, cô cũng không thường trò chuyện cùng các đồng nghiệp. Huống chi lại bị ánh đèn flash liên tục chiếu vào mặt. Cô cảm thấy có chút bực bội. Ngay lúc này, vang lên một giọng nói "Tôi biết tình huống lúc đó, các người nhường đường một chút, tôi sẽ nói."Tuy rằng không biết người nói câu này là ai, nhưng đám phóng viên vẫn dẹp sang một bên, muốn nhìn thấy mặt vị này. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thoát cái một bóng người đã xuất hiện giữ đám phóng viên, kéo Ngô Song vụt chạy. Các phóng viên kịp lấy lại tinh thần thì người đã đi mất rồi, chỉ kịp thấy hai người chạy đến ngồi vào một chiếc xe rất đẹp, rời đi. Thật lâu sau, một phóng viên trong đó kêu lên "Ngoạ tào, đó là Maybach* mà!"*Maybach một dòng xe của hãng Mercedes. Ở đầu chương mình có up ảnh, là Mercedes Maybach S600 đời 2017. Loá mắt B-Tuy rằng trên thế giới này mỗi ngày đều phát sinh việc anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng lần này là anh hùng Maybach cứu mỹ nhân đó! Lần này Phương Thiếu Tắc làm có chút hoành tráng nha. Ấn tượng của Ngô Song với tên công tử ăn chơi trác táng này lại xuống thấp một chút. Cô nhìn Phương Thiếu Tắc một bên điên cuồng nhấn ga, trong mắt tràn ngập chán ghét. "Phương Thiếu Tắc! Phương Thiếu Tắc!" Ngô Song một bên hét to. "Cô sao vậy?" Bên kia phương Thiếu Tắc đang cao hứng mà phóng xe như bay trên đường. "Dừng xe!""Cái gì?""Dừng xe, tôi kêu cậu dừng xe!""Cô nói cái gì?" "Tôi nói, tôi kêu cậu dừng xe, cậu vó nghe thấy không?" Ngô Song dốc toàn lực mà nói to. Phương Thiếu Tắc giảm phanh, dừng xe ở ven đường, hỏi "Có chuyện gì?""Mở cửa, tôi muốn xuống xe!" Ngô Song xụ mặt nói. "Làm sao vậy? Tôi lái quá nhanh, cô không thoải mái?" Phương Thiếu Tắc quan tâm hỏi. "Xuống xe, tôi muốn xuống xe." Rốt cuộc Ngô Song cũng không giữ nổi bình tĩnh. Đối với hành động của người hai mươi ba tuổi này, cô đã chịu đựng đủ lắm rồi. "Được, được, xuống xe thì xuống xe!" Phương Thiếu Tắc mở cửa, Ngô Song liền bước xuống, hắn cũng xuống theo muốn hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Không đợi hắn mở miệng, Ngô Song đã hùng hổ xông tới, tay nắm lấy cổ áo hắn, hung hăng nói "Phương Thiếu Tắc, đừng cho là tôi không biết đám phóng viên đó do ai kêu tới? Mấy chiêu trò này của cậu đi lừa mấy nữ sinh mới lớn thì được. Chỉ có nữ sinh ngây thơ mới cho rằng hành vi ấu trĩ này của cậu là vĩ đại. Trong mắt tôi, cậu chỉ là một tên hoa hoa công tử* lái siêu xe!"*Hoa hoa công tử ≈ thiếu gia ăn chơi trác táng, đào Ngô Song mắng một trận, Phương Thiếu Tắc ngẩn ra, vội giải thích "Cô hiểu lầm rồi, đám phóng viên đó không phải do tôi gọi đến. Hôm nay tôi cũng không biết cô đến đó để cho lời khai mà.""Đừng nói với tôi chỉ là trùng hợp, tôi không tin những lời ma quỷ này của cậu! Nào là trùng hợp ở cùng một tiểu khu, vừa vặn cùng chạy bộ? Nói ra những lời này cậu không cảm thấy ngượng sao? Tuổi còn trẻ, không có mục tiêu phấn đấu lại không nghề nghiệp, suốt ngày nghĩ cách gạt phụ nữ, chỉ biết làm phiền người khác.""Ngô Song, cô nói vậy tôi rất tức giận!" Phương Thiếu Tắc đanh mặt lại, cảnh cáo. "Tức giận? Cậu dựa vào cái gì mà tức giận với tôi? Tôi bị cậu làm cho tức chết rồi! Cậu vừa sinh ra đã là đại thiếu gia, ngậm chìa khoá vàng, mới bị nói nặng một chút đã tức giận sao? Cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của người khác không? Cậu xem người khác đều thấp kém hơn mình sao? Trên thế giới này chỉ cần cậu nói thì mọi người phải nghe theo sao? Tỉnh lại đi, nếu vậy không phải họ Phương thì cũng chẳng là ai cả!""Bụp." Phương Thiếu Tắc đấm một cú vào mui xe, phát ra tiếng vang thật lớn. Mu bàn tay trầy xước, máu theo đó mà rỉ ra. Đôi mắt hắn đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Ngô Song, lạnh giọng, nói "Câm miệng, cô không được mươi chuyện kiểu đó với tôi!"Không được nói vậy với hắn? Hờ hờ, Ngô Song cười lạnh, đối với tên đại thiếu gia này thất vọng đến cực điểm. Đã không còn lời nào để nói. "Thật xin lỗi, theo như cậu nói thì tôi đã làm cho đại thiếu gia cậu đây tức giận. Cậu còn việc gì muốn nói cứ nói, muốn hỏi cứ hỏi. Nếu như không còn chuyện gì, tôi đi trước. Tôi không giống cậu, rảnh rỗi như vậy, tôi rất bận. Bận kiếm tiền, bận tả khoản vay mua nhà, bận nuôi sống bản thân mình. Tôi không có dư thời gian để hiểu biết về cậu, cũng không muốn cậu lãng phí thời gian chỗ tôi. Phiền cậu tránh ra, tôi phải quay về làm."Dứt lời, liền xoay người rời đi, cũng không nhìn hắn lấy một bóng dáng Ngô Song rời đi, lần nữa đấm một cú vào mui xe. Chưa bao giờ hắn cảm thấy mình thất bại như vậy, cô khiêu chiến với sự tức giận của hắn, nhưng hắn không thể làm gì được cô. Cùng đọc truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! của tác giả Ức Cẩm tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S sủng-sạchEdit + Beta + Bìa Tiểu PiGiới thiệuCông việc áp lực, cô nhịn! Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn! Không người theo đuổi, cô nhịn!Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa! Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! 【 Tác giả thân ái nhắc nhở 】※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. ^_<***Lưu ý tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt. Tuy rằng lão Du đã dặn dò, không để thân phận của Phương Thiếu Tắc bại lộ, nhưng Ngô Song vẫn đem vị "đích tôn" không ai bì nổi này đi giới thiệu cho mọi người, vẫn gây kinh động đến bọn họ. Cấp dưới trong tổ kế hoạch của Ngô Song có bốn người, một nam ba nữ, đều là người trẻ mới hơn 20 tuổi. Ba cô gái kia nhìn thấy Phương Thiếu Tắc như hổ đói thấy con mồi, bạo dạng mà mở miệng hỏi "Tiểu Phương, cậu bao nhiêu tuổi rồi?"Không hiểu sao, đối với đồng nghiệp đang cố ý ve vãn này, Phương Thiếu Tắc làm như không thấy, vẫn vui vẻ trả lời "Hai mươi ba.""Cậu mới 23 tuổi, vậy so với tôi nhỏ hơn một tuổi, vừa hợp kêu "tiểu thịt tươi" nha." Cảm khái xong, nhịn không được hỏi tiếp "Vậy cậu có bạn gái chưa?""Cô đoán thử xem?" Phương Thiếu Tắc tỏ ra hư hỏng. "Hay là cậu có bạn trai?" Tiểu Trà chen vào, trêu đùa một chút. "Cô nghĩ sao?" Phương Thiếu Tắc nhìn cô ta tà mị cười. Tiểu Trà hét lên, Ngô Song không vui nhìn cô ta một cái, lập tức biết điều mà ngậm miệng lại. Ngô Song đối với chủ đề của người trẻ tuổi không có hứng thú, đứng ở một bên như người vô hình, chốc sau hết kiên nhẫn mới giới thiệu Phương Thiếu Tắc với đồng nghiệp "Hoa Ngũ, Cái lẩu, Tiểu Trà, còn có Phi Đao, đây là biệt danh của 4 người này, tên thật của họ thì cậu tự hỏi đi.""Vậy biệt danh của chị là gì?" Phương Thiếu Tắc hỏi. Lời này vừa nói ra, ba cô gái bên cạnh đều choáng váng, đưa mắt ra hiệu cho Tiểu thịt tươi không biết sống chết này. "Không phải nói mọi người đều có biệt danh sao? Sao chị lại không có?""Không thích." Ngô Song nhàn nhạt trả lời. Phương Thiếu Tắc kinh ngạc "Cái gì? Chị vậy mà lại kêu không có?" Tên Tiểu thịt tươi này tuy rằng lớn lên có chút soái, nhưng mà đầu óc có vấn đề, ba cô gái bên cạnh sắp khóc đến nơi. Ngô Song cố nén hoả khí "Tôi không có biệt danh, cậu gọi tôi Ngô tổ trưởng là được, có vấn đề gì không?" "Còn có..." Không chờ Phương Thiếu Tắc mở miệng, đồng nghiệp nam duy nhất trong tổ đã kịp thời kéo hắn lôi đi "Đi, tôi mang cậu đi xem, làm quen nơi này."Phương Thiếu Tắc vừa đi vừa lầm bầm "Làm quen một chút cũng tốt, bất quá tôi sẽ tự mình đặt một biệt danh mới."Hoa Ngũ chen vào "Còn cần đặt cái mới sao? Không phải đã gọi cậu ta là Tiểu thịt tươi rồi à?" Cái lẩu "Không nên, không bên, nghe giống bánh chưng, dứt khoát kêu Bánh chưng thịt đi."Tiểu Trà "Cái lẩu, trong đầu cô chỉ biết ăn thôi sao? Trừ bỏ đồ ăn cô còn nghĩ được gì nữa không?" Ngô Song sớm đã đi vào văn phòng, cô vĩnh viễn không quan tâm đến đám trẻ bọn họ. Cũng không nghĩ sẽ hoà đồng với bọn người này, Hoa Ngũ còn kém cô đến 3 tuổi. ......... Thời gian nghỉ trưa. Ngô Song đúng hẹn ăn cơm cùng Diêu Thiên Hạ là công ty truyền thông thuộc tập đoàn Phương thị, nhà ăn cho công nhân được bố trí rất đẹp, có cả quán cà phê. Ngô Song và Diêu Thiên Thiên hai người vào nhà ăn, còn chưa kịp ngồi xuống, Diêu Thiên Thiên đã giữ chặt tay cô, xem cô như phạm nhân mà tra hỏi "Nói, rốt cuộc sáng nay đã xảy ra chuyện gì?""Tớ và Vương Trường Tuấn chia tay." Ngô Song đi thẳng vào vấn đề. "Cậu nói cái gì?" Diêu Thiên Thiên không nghĩ Ngô Song sẽ nói vậy, vì kinh ngạc mà giọng nói hơi lớn, cả mấy bàn xung quanh đều quay sang nhìn. Cô chạy theo giữ chặt Ngô Song "Sao lại thế này? Mấy hôm trước hai người còn cùng nhau ăn cơm mà, không thấy mâu thuẫn việc gì, sao nói chia tay là chia tay ngay vậy? Tớ nói cho cậu biết, chuyện tình cảm rất phức tạp, chia tay không phải giỡn, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?" Ngô Song không muốn giải thích nhiều, nói thẳng "Buổi sáng tớ chạy bộ, vô tình bắt gặp hắn cùng cô gái khác thuê phòng.""Thuê phòng?!" Diêu Thiên Thiên cao giọng, lại gây chú ý một phen. Ngô Song thở dài bất đắc dĩ. Diêu Thiên Thiên đem Ngô Song kéo đến bàn ăn riêng ngồi xuống, vội vã hỏi "Chính mắt cậu thấy Vương Trường Tuấn cùng cô gái khác thuê phòng sao?" Ngô Song "Tớ thấy rành rành."Diêu Thiên Thiêm "Cậu có xông đến hỏi không?"Ngô Song "Chính hắn thừa nhận."Diêu Thiên Thiên "Hắn không cầu xin cậu tha thứ sao?" Ngô Song "Chính hắn đòi chia tay trước.""Tên khốn kiếp đó, hắn còn đáng mặt đàn ông sao?" Diêu Thiên Thiên phẫn nộ đập bàn. Ngô Song nhìn cô một cái, bình thản như việc này không liên quan gì đến mình vậy. Diêu Thiên Thiên tiến lại gần hơn, đè thấp giọng, cố nén tức giận hỏi "Ngô Song, cậu đừng buồn, không ai ngờ rằng Vương Trường Tuấn này lại là người như vậy, bị bắt gặp đi thuê phòng, sao không biết xấu hổ mà còn lớn giọng như vậy? Đối với loại đàn ông này, chỉ chia tay không là quá nhẹ nhàng với hắn rồi, cậu nên dạy hắn một bài học. Cậu chờ đó, mình gọi điện mắng cho hắn một trận..." Cô cầm lấy điện thoại. "Không cần." Ngô Song cản lại, "Tớ đã dạy hắn một bài học rồi."Vẻ mặt Diêu Thiên Thiên kinh ngạc "Cậu mắng hắn?"Ngô Song "Tớ đánh hắn.". ⊙﹏⊙ Diêu Thiên Thiên biết Ngô Song có võ, nhưng cũng kinh ngạc, không nhịn được nuốt nước miếng một cái "Cậu... cậu đánh hắn? Hèn gì hôm nay bên bộ phận thị trường báo hắn không có đi làm, chắc ở nhà tĩnh dưỡng rồi. Hắn có bản lĩnh thì đừng đến công ty nữa, hắn mà còn đến tớ sẽ làm hắn thương càng thêm thương*" *Bị thương đã nặng nay càng nặng thêm. "Khỏi cần, tớ và hắn đã không còn quan hệ gì nữa rồi." "Vậy sao được? Không đập cho hắn một trận, sao tớ có thể nuốt trôi cục tức này?" Diêu Thiên Thiên đã hoàn toàn quên hẳn mục đích ban đầu, vốn dĩ cô muốn Ngô Song kể lại việc nghĩa cô ấy làm lúc sáng mà?! Nhưng mà, Diêu Thiên Thiên quên thì vẫn có người còn nhớ. "Chị Ngô Song." Một giọng đàn ông không biết trời cao đất dày mà xen vào khi hai người đang nói chuyện. Ngô Song cảm thấy đau đầu, ngẩng đầu nhìn lên thấy có người tay cầm di động đứng một bên. Bốn mắt giao nhau, cô bèn liếc mắt nhìn sang chỗ khác. Phương Thiếu Tắc được một tấc lại muốn tiến một bước*, tự nhiên ngồi bào chỗ trống bên cạnh Ngô Song "Ngự tỷ, mọi người đều gọi cô như vậy đó, cái danh này và tên của cô khí phách như nhau, đúng không?"*Câu này ≈ với câu "Được nước lấn tới." Ngô Song tay siết chặt đôi đũa, đen mặt hỏi "Xin hỏi cậu có chuyện gì cần hỏi không?" "Tôi có chút việc cần hỏi chị.""Hiện tại là thời gian nghỉ trưa, nếu có vấn đề thắc mắc gì, phiền cậu đến giờ làm việc hãy hỏi." "Nhưng mà giám đốc Du đã nói, tôi có vấn đề gì cứ hỏi chị mọi lúc không phải sao?" Chiếc đũa trên tay Ngô Song một phát bẻ gãy, cô cắn răng nói "Cậu nói đi." Phương Thiếu Tắc cầm di động, kề lại gần Ngô Song hơn, chỉ vào màn hình điện thoại, lớn tiếng nói "Ngự tỷ, trên ảnh này chụp một cô gái bắt cướp, người này là cô sao?"Xung quanh bỗng chốc yên lặng. Toàn bộ nhà ăn, hầu như các đồng nghiệp đang dùng cơm đều hướng ánh mắt về phía họ, ánh mắt tò mò mà nhìn Ngô Song, muốn biết đáp án hai người nói về chuyện buổi sáng. Ở trước mắt đồng nghiệp, Ngô Song không muốn nói đến việc tư, nhưng cô cũng không có thói quen nói dối. Một lát sau, cô nhàn nhạt trả lời "Là tôi."Sự yên tĩnh chốc lát bị phá vỡ, tất cả mọi người đều nhìn về phía Ngô Song hỏi. "Tổ trưởng Ngô, đây đúng thật là cô sao?""Trời ạ, tổ trưởng Ngô, cô thật quá trâu bò, quả thực chính là một nữ trung hào kiệt nha." "Tổ trưởng Ngô, những chiêu thức này cô học khi nào vậy? Hoàn toàn nhìn không ra nha, quá lợi hại!""Khi nào cô rảnh nhớ đến dạy cho bọn tôi với. Hôm trước tăng ca về nhà, giữa đường gặp kẻ háo sắc, hù chết tôi rồi."Ngô Song có chút ngây ngốc. Từ năm 23 tuổi vào công ty làm đến giờ, đã được bảy năm, trừ lúc đi họp mới cùng các đồng nghiệp này nói chuyện, mà cũng chưa nói nhiều bằng hôm nay. Ngô Song cảm thấy tính cách lạnh nhạt của mình có chút không hoà đồng với đồng nghiệp, mà cô cũng không muốn hoà đồng với bọn họ. Ở một nơi cá lớn nuốt cá bé như thế này, năng lực quyết định tất cả, bất kể là nam hay nữ, cô vẫn luôn tin rằng, chỉ cần mình có năng lực thì mình sẽ sống theo ý mình, hoàn toàn không cần để ý đến cái nhìn của người khác. Cho nên, hiện tại có nhiều người vây quanh ca ngợi mình như vậy, lần đầu tiên Ngô Song cảm thấy không biết phải làm gì. Cuối cùng, cô nhìn về phía Diêu Thiên Thiên cầu cứu. "Mọi người yên lặng một chút." Diêu Thiên Thiên lập tức phát huy sở trường nghiệp vụ, đứng trên sô pha, không ngại mình đang mặc váy, sẽ làm váy ngắn đi mà lộ nhiều. Cô nói "Về chuyện tin tức sáng nay đưa, chính xác là Ngô Song làm, khi đó cậu ấy cũng không suy nghĩ quá nhiều, chỉ đơn thuần là giúp đỡ cho bà bác kia, cô ấy không nghĩ chuyện này sẽ truyền ra ngoài, hy vọng mọi người thông cảm một chút, đừng tạo áp lực cho cô ấy nữa."Diêu Thiên Thiên không hổ danh là Diêu Thiên Thiên, chỉ nói vài lời đã kêu gọi được sự đồng cảm cho Ngô Song, quả thật lợi hại. Mọi người đã hiểu ý tứ trong lời nói của Diêu Thiên Thiên, giơ ngón tay cái về phía Ngô Song, sau đó rời đi. Cuối cùng, còn lại người khởi xướng một phen náo loạn này. Hắn vẫn như cũ, mặt dày mày dạn mà ngồi bên cạnh Ngô Song, một tay nâng cầm, ánh mắt thú vị nhìn cô. Ngô Song còn đang lấy lại tinh thần, Diêu Thiên Thiên một bên đã nói trước "Oa, soái ca này, cậu là ai? Sao tôi chưa thấy qua.""Hả, tôi tên Phương Thiếu Tắc, vừa mới vào công ty lúc sáng."Diêu Thiên Thiên nói "À, thì ra là người mới, ở bộ phận nào?""Tổ kế hoạch.""Vậy chẳng phải là lính của Song Song rồi sao? Lá gan của cậu cũng thật lớn, dám kêu cô ấy là sư phụ, không sợ cô ấy cho cậu ăn hành sao?"Phương Thiếu Tắc nghi hoặc hỏi "Là có ý gì, sư phụ muốn mời tôi ăn món gì nấu với hành sao?""Phương Thiếu Tắc!" Ngô Song song cuối cùng không nhịn được nữa mà cắt đứt lời hắn."Làm sao vậy, ngự tỷ?" Phương Thiếu Tắc hỏi. "Cậu đi chuẩn bị trước năm phần tài liệu, buổi chiều họp phải dùng đến.""Nhưng tôi còn chưa ăn cơm mà." "Vậy còn không mau đi.""Tôi đi." Từ chỗ ngồi đứng lên, đi được vài bước liền trở về, cầm lấy điện thoại để trên bàn, nhìn Ngô Song không chớp mắt. Ngô Song trừng mắt cậu một cái. Phương Thiếu Tắc liền xoay người rời đi, hai giây sau một lần nữa quay trở lại "Báo cáo ngự tỷ, từ hôm nay biệt danh của tôi sẽ kêu là Đĩa bay, tổ chúng ta chỉ có hai người nam, đều phi thường, rất hay đúng không?"Ngô Song cầm chiếc đũa nhắm phía cậu, cậu lè lưỡi, cuối cùng cũng chịu rời đi, không lộn trở lại nữa. Một màn này Diêu Thiên Thiên ở bên cạnh xem hết, không khỏi cảm thán, "Tên tiểu tử này là một nhân tài nha!" "Tên ngốc thì có." Ngô Song oán hận nói. Diêu Thiên Thiên tò mò hỏi "Ngô Song, cậu ấy so với tên Vương Trường Tuấn còn muốn đánh, sao cậu có thể nhịn vậy?" Ngô Song thật không thể tìm ra lý do gì để không đánh cậu ta, vậy là lần đầu tiên cô nói dối "Cậu ấy là cháu trai của giám đốc Du."Diêu Thiên Thiên tỉnh ngộ "Thì ra là thế, đây là tên tiểu tử có gốc rễ, cậu ngàn vạn lần nên nhìn xuống, đừng như tên Vương Trường Tuấn kia, muốn đánh là đánh nha, vậy thì bát cơm sẽ không giữ được.""Cậu yên tâm, bình cam đoan sẽ không đánh chết cậu ấy!" Trọn bộ Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========” Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S sủng-sạchEdit + Beta + Bìa Tiểu PiGiới thiệu Công việc áp lực, cô nhịn! Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn! Không người theo đuổi, cô nhịn! Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa! Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! 【 Tác giả thân ái nhắc nhở 】※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. ^_***Lưu ý tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt. Trọn bộ Truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Cô – Ngô Song, Có Năng lực, có nhan sắc nhưng tính cách lạnh lùng như đá lại quật cường , giỏi võ .... theo cách nói của mọi người cô chính là một “NinJa Rùa “, không một ai dám theo đuổi. Bị bạn trai quen 3 tháng lừa dối, mới chia tay. Lại còn thêm công việc áp lực..... Ông trời đúng là ngược chết bà cô già cô đây. Nhưng không sao, cô nhịn !Sau một lần ra tay hiệp nghĩa, cô lại nổi như cồn trên webchat, trở thành nữ thần. Haiz, cô đâu có cố tình.....Nhưng sao lại còn gặp ngay một tên 20 mấy tuổi đầu cứ quấy rầy bám đuôi, sợ cô chưa đủ phiền hay sao ? Phương Thiếu Tắc nghĩ là cháu trai duy nhất của chủ tịch mà tôi sẽ nhịn cậu sao , cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! Mời quý độc giả đón đọc !

tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu